Hạnh phúc từ trên trời rơi xuống

Mẹ đã giúp tôi nhận ra rằng hạnh phúc không phải là đồ vật từ trên trời rơi xuống, cũng chưa phải là đồ vật đợi người khác mang lại cho mình, mà niềm hạnh phúc là thứ phiên bản thân mỗi người phải tự chế tạo ra ra, xây dựng, gìn giữ và nỗ lực cố gắng vun đắp từng ngày.

Bạn đang xem: Hạnh phúc từ trên trời rơi xuống

Bạn sẽ xem: Phim hạnh phúc từ bên trên trời rơi xuống

Vậy là 19 tuổi tôi có bầu. Sờ tay lên một cái bụng căng tròn cơ mà tôi tưởng là do tôi lớn lên, tôi thiếu tín nhiệm rằng tôi đã với thai đến tháng máy 5. Dịp đó, tôi bắt đầu chỉ là cô sv năm độc nhất đầy hăm hở, từ bỏ hào. Tôi là niềm hãnh diện của ba mẹ, là niềm ao ước của biết bao nhiêu bằng hữu đồng trang lứa: gia đình khá giả, xinh đẹp, học xuất sắc và đậu vào trong 1 trường đh có tiếng sinh hoạt thành phố.Vậy mà chỉ do một thời gian nông nổi của tuổi trẻ, tôi vẫn suýt tấn công mất cả tương lai tươi sáng của mình. Tức thì tại thời khắc đó, tôi đã nghĩ tôi mất vớ cả, tôi chẳng còn điều gì khác ngoài một lỗi lầm cấp thiết chối quăng quật đang phệ lên từng ngày phía bên trong cơ thể mình. Nhưng bà mẹ đã đồng hành bên tôi cơ hội tôi tuyệt vọng nhất. Bà bầu đã mang lại tôi sức mạnh, lòng tin rằng sai lạc một lần, thua kém một lần không có nghĩa là thất bại mãi mãi. Hạnh phúc vẫn còn đó mỉm cười với tôi sống phía trước.Tối hôm đó, sau khoản thời gian biết mình mang thai tháng trang bị 5, tôi bắt xe pháo về quê. Không có ai biết tôi có bầu, nước ngoài trừ chúng ta trai tôi, mà lại anh ta ko đủ dũng mãnh cùng tôi về đối diện với gia đình. Tôi quan sát miên man ra ô cửa ngõ kính, không tính trời tối black như mực, tôi nghĩ giá mà dòng xe vẫn chở tôi chui vào đâu đó cho tôi chết đi, bởi cuộc đời tươi sáng với tôi đã chấm dứt rồi. Nhưng sau cuối tôi đang không chết, tôi đứng trước ngôi nhà thân thuộc của bản thân mình trong bốn thế của một kẻ sắp đến bị tử hình. Ba bà bầu đón tôi bằng các chiếc ôm, vuốt ve, xoa đầu và đông đảo nụ cười long lanh trong khóe mắt. Còn tôi, nước mắt nơi đâu cứ nạm chảy ra, bao nhiêu nỗi ân hận, đau xót theo những dòng nước mắt tuôn trào.

Xem thêm:


*

Tôi nói với ba bà mẹ rằng tôi bắt buộc lấy chồng, rằng tôi đã có thai tháng đồ vật 5 rồi. Tôi thấy ánh mắt ba bà mẹ nhìn tôi đầy đau đớn, ánh mắt đó nói với tôi rằng: “Làm ơn đi, con hãy làm ơn nói với ba người mẹ là con đang nói dối đi”. Tuy thế tất cả là việc thật. Và gắng là, ba mẹ tôi vấp ngã khuỵu xuống. Anh chị tôi, bố người trường đoản cú già cho trẻ không hề ai đứng vững trên đôi chân mình nữa, công ty chúng tôi bò lê dưới sàn nhà và gào khóc.Sáng hôm sau, cha tôi khóa chặt cửa, từ nhốt mình trong phòng. Ba đã từ khía cạnh đứa đàn bà mà tía yêu thương, kì vọng duy nhất là tôi. Chỉ có mẹ, người thiếu nữ hàng ngày vẫn vơi dàng, yếu đuối, sang 1 đêm gào khóc bất chợt trở nên khỏe khoắn mẽ, rắn rỏi và sáng sủa suốt cho kì lạ. Chị em kéo tôi vào nhà bếp, múc đến tôi cùng mẹ mọi cá nhân một chén cháo thịt. Tôi nắm nuốt, loại cháo nóng trôi xuống cổ họng nhưng vẫn cảm thấy không được xoa dịu cơn đau xé trong lòng. Rồi hai bà mẹ con bắt đầu nói chuyện. Đó là cuộc nói chuyện giữa hai fan phụ nữ, một bên đã làm bà bầu và một bên sắp làm mẹ. Mẹ cấm đoán tôi làm đám cưới với các bạn trai, cũng không cho tôi phá bỏ đứa bé. Chị em nói giả dụ chỉ bởi vì đứa bé mà con đề nghị chung sống suốt đời với 1 người đàn ông yếu nhát, vô trách nhiệm, nếu như chỉ vì một sai lạc thời trẻ mà nhỏ buông xuôi cả mấy mươi năm cuộc đời sau đây nữa thì bé có xứng đáng với công ơn mang nặng đẻ đau của mẹ, công ơn dưỡng dục sinh thành của cha không, nhỏ có xứng danh với toàn bộ kì vọng, niềm tin mà ba chị em đặt vào con không? mẹ nhìn trực tiếp vào đôi mắt tôi, hai hàng nước mắt chảy lâu năm nhưng tiếng nói đầy cương cứng quyết: Cả mẹ, cả con đều không có cách con quay ngược thời gian, chỉ gồm một giải pháp duy nhất là cả hai người mẹ con mình phải vực dậy trên không đúng lầm, nên làm lại cuộc đời. Sai lạc một lần, thảm bại một lần không có nghĩa là cả cuộc sống con thất bại. Dù cả gắng giới này có quay lại chửi mắng con thì nên mặc kệ họ, nhỏ chỉ cần lưu ý đến những người luôn ủng hộ, che chở, yêu thương con. Đó là mẹ, là ba, là cả đại mái ấm gia đình của bọn chúng ta. Tôi quan yếu nói được lời nào, phần lớn giọt nước mắt lại chảy tràn bên trên mặt, tuy nhiên tôi biết đó không hẳn là sản phẩm công nghệ nước mắt của giỏi vọng, ảm đạm mà là rất nhiều giọt nước đôi mắt của niềm tin, hi vọng. Tôi – con bé xíu sinh viên 19 tuổi, đang với trong bản thân một thai nhi 5 tháng tuổi ra quyết định đứng dậy, làm cho lại cuộc đời mình tại chủ yếu nơi tôi đã khuỵu ngã.
*

Tôi cách sang một chương đời mới, niềm hạnh phúc không còn có sẵn ở đó nữa. Tôi cần vượt qua hết thử thách này đến thách thức khác nhằm tìm lại niềm hạnh phúc cho cuộc đời mình.Nghe lời khuyên của mẹ, tôi quay trở lại Sài Gòn, liên tiếp học đại học. Người mẹ nói tôi nhất mực phải xuất sắc nghiệp đại học, đi làm và trường đoản cú nuôi con bởi chính mức độ của mình. Vậy là tôi vác cái bụng ngày càng lớn ngồi trên giảng đường trong tiếng xì xầm, buôn dưa lê của chúng ta bè. Nhì tuần mẹ lên thăm tôi một lần, dẫn tôi đi khám thai và nấu mang đến tôi ăn uống những món tôi thèm. Các đêm đứa nhỏ xíu quẫy đạp khiến tôi mất ngủ, đều lúc đó tôi lại suy nghĩ về tương lai u ám và sầm uất phía trước, lại khóc, lại hay vọng. Cơ mà cứ mỗi buổi sáng sớm thức dậy, tôi tự nói với bạn dạng thân bản thân rằng tôi phải sống trẻ trung và tràn trề sức khỏe để bù đắp cho đứa con tôi sắp tới sinh ra, tôi đề nghị sống niềm hạnh phúc để mẹ tôi im lòng.Một tháng trước ngày sinh, bà mẹ chuyển lên thành phố sài gòn ở hẳn với tôi. Còn tôi xin bảo lưu kết quả học tập nghỉ ngơi trường để sẵn sàng cho một cuộc quá cạn đầy đau đớn. Dựa vào ơn trời, đứa nhỏ nhắn sinh ra kháu khỉnh, khỏe mạnh mạnh. Bà bầu tôi chú ý đứa bé xíu nói nội địa mắt: người mẹ nào sinh ra nhỏ mình đều mong muốn con mình khỏe mạnh, hạnh phúc. Nếu con bao gồm bề gì, người bà mẹ còn chịu cực khổ nhiều hơn. Hiện nay con đang trở thành mẹ, con phải sống thật mạnh bạo để bảo đảm an toàn con mình, cũng như mẹ sẵn sàng làm toàn bộ mọi máy trên đời này để đảm bảo an toàn con. Tôi lại khóc, nước đôi mắt ràn rụa. Đứa con nhỏ xíu, nhỏ nhắn bỏng nằm ngoan ngoãn buộc phải tôi, chị em tôi đề nghị tôi, xã hội này còn yêu cầu tôi làm một điều gì đấy có ích. Vậy thì tôi quan trọng chết, không được chết, vày chết là ích kỉ, là vô nghĩa. Tôi đề nghị sống kiên cường, sống mạnh bạo vì tôi với vì những người dân tôi yêu thương thương.Sóng gió lại thông liền nhau ập đến. Bố tôi nước ngoài tình. Tôi không dám trách ông, vì có lẽ rằng ông chỉ hy vọng tìm chút niềm vui bên ngoài cái gia đình đầy nước đôi mắt này. Tuy thế tôi thương mẹ. Vị tôi mà bà bầu phải chịu đựng khổ, xúc cảm ân hận, dằn vặt dâng đầy vào lòng. Chính tôi chứ không một ai khác đã làm tan nát gia đình lý tưởng, niềm hạnh phúc mười mấy năm qua. Trước lúc về quê gặp mặt ba, người mẹ nắm chặt tay tôi nói rằng: giả dụ như ba người mẹ có chuyện gì, đó chắc hẳn rằng không buộc phải là lỗi của con, ba mẹ vẫn yêu thương con. Tôi ôm siết chị em vào lòng, nói trong giờ nấc: chị em ơi, toàn bộ là lỗi của con, xin chị em hãy tha thứ mang lại con. Người mẹ tôi bao bọc lấy gương khía cạnh tôi, thì thầm: Hạnh phúc không phải là thứ thoải mái và tự nhiên mà có, niềm hạnh phúc là do bạn dạng thân mình tạo ra, tạo và lưu giữ mỗi ngày. Mẹ dường như không giữ được niềm hạnh phúc của mình, là lỗi của mẹ, chưa phải lỗi của con. Đừng lưu ý đến ngốc nghếch như vậy.2 tuần sau, bà bầu tôi quay trở về Sài Gòn, mang theo không hề ít đồ đạc. Người mẹ nói trong tương đối thở nhẹ nhõm: mẹ ra quyết định li hôn. Bà mẹ sẽ đưa lên sài gòn ở thông thường với con. Vậy là từ giờ đồng hồ tôi có một mái ấm gia đình mới, tôi bao gồm mẹ, gồm con trai. Đó chưa phải là một gia đình hoàn hảo trong mắt của đa số người, tuy nhiên với tôi đó thật sự là một gia đình, bởi cửa hàng chúng tôi yêu yêu mến nhau, cổ vũ nhau vượt qua trở ngại và tin cậy vào tương lai giỏi đẹp hơn đang chờ ở phía trước.
*

Mặc dù số chi phí được chia sau li hôn không nhiều, nhưng đủ để chị em con tôi mướn một mặt phẳng vừa để buôn bán vừa nhằm ở. Mẹ tôi từ 1 giáo viên hiền khô ở quê nhà nay tập tành mở một tiệm tạp hóa nhằm buôn bán. Mẹ mong vừa thao tác vừa nạm tôi chăm lo con để tôi có thời hạn lo cho các bước tương lai. Nhờ vào tính tình hiền khô hòa, dễ chịu và thoải mái lại lựa chọn được mặt phẳng tốt, tiệm tạp hóa của chị em tôi lúc nào thì cũng đông khách. Nhưng người mẹ vẫn 1 mình cáng đáng số đông việc, không muốn tôi thâm nhập vào quá trình của mẹ. Cuộc sống thường ngày bình lặng lại trở về, mẹ và tôi – nhì người phụ nữ cùng nhau quá qua những khó khăn của một ngôi nhà thiếu vắng đàn ông, hay rất nhiều lúc đứa con bé bỏng bỏng của tớ nay ốm mai đau. Gia đình nhỏ tuổi của cửa hàng chúng tôi đã bắt đầu có giờ cười. Từ bây giờ tôi đã sẵn sàng ra trường, tôi định sẽ trong nhà cùng mẹ cải cách và phát triển việc buôn bán, phụ bà mẹ chăm cháu nhưng bà mẹ tôi nhất mực không đồng ý. Bà mẹ nói ao ước tôi ra làng hội, đi làm gặp gỡ gỡ những người, đừng cột chặt cuộc sống vào dòng quán của mẹ. Mẹ mong mỏi tôi tìm một người lũ ông gồm thể gật đầu con người tôi, thực trạng của tôi rồi cùng mọi người trong nhà xây dựng một gia đình hạnh phúc. Đây là điều tôi luôn luôn né tránh. Tôi không thể niềm tin vào tình yêu, tôi hại tình yêu lại quật bổ tôi một đợt nữa. Mà lại thêm một lần nữa, hầu hết lời răn dạy của người mẹ lại đụng đến trái tim tôi: thua thảm một lần không có nghĩa là cả cuộc đời con thất bại, một người bầy ông xấu không tức là tất cả bọn ông bên trên đời này đầy đủ xấu. Bé hãy mở lòng, hãy cho bạn dạng thân bản thân một cơ hội và cho các người bọn ông giỏi trên đời này một cơ hội. Tôi yên ổn lặng, khẽ gật đầu.Rồi tôi đi làm, các bước mở ra mang lại tôi một quả đât năng rượu cồn hơn. Tôi bước đầu nuôi những mục tiêu lớn hơn, đầy đủ kế hoạch để hoàn thiện phiên bản thân mình. Mẹ vẫn đứng đằng sau, gánh lấy toàn bộ mọi trách nhiệm nặng nài để bước đi vào đời của tôi trở cần nhẹ nhàng hơn. Một buổi tối, khi người mẹ đang đo lường sổ sách, cu Bi đang ngủ ngoan, tôi lại sát mẹ: “Mẹ ơi, có một anh người cùng cơ quan trong công ty đã ngỏ lời cùng với con. Anh ấy biết thực trạng của con, anh ấy muốn con mang đến anh ấy một cơ hội...” Chỉ kịp kể tới đó, mẹ tôi đã bật khóc. Chị em khóc mà khuôn mặt mẹ thật hạnh phúc. Sau cùng thì niềm mong mỏi mỏi của mẹ đã trở thành sự thật. Mẹ khát khao người con gái bé nhỏ bỏng của bà mẹ được hạnh phúc. Bà bầu truyền tất cả niềm tin yêu, mong muốn vào tôi nhằm cả hai chị em con cùng vùng lên trên nỗi đau, làm lại cuộc đời tươi vui hơn.Bây giờ, tôi đang chuẩn bị cho ăn hỏi với người đàn ông hiểu với yêu mến tôi. Nhìn lại quãng đời 7 năm với lừng khừng bao nhiêu là nước mắt, đau khổ đã qua, tôi chỉ biết nghìn lần cảm ơn mẹ. Người đàn bà không gồm một cuộc hôn nhân hoàn hảo, với 1 trái tim chịu nhiều đau đớn, tổn thương tuy vậy vẫn không hoàn thành tin tưởng, không hoàn thành khao khát đông đảo điều tốt đẹp. Mẹ đã giúp tôi nhận ra rằng hạnh phúc chưa phải là sản phẩm công nghệ từ trên trời rơi xuống, cũng không hẳn là thiết bị đợi fan khác đem về cho mình, mà hạnh phúc là thứ bạn dạng thân mỗi người phải tự tạo thành ra, xây dựng, cất giữ và cố gắng vun đắp mỗi ngày. Cho dù tôi đã từng có lần sai lầm, từng thua trận thì sao chứ, tôi vẫn đang còn quyền vươn cho tới hạnh phúc dành cho mình. Vày hạnh phúc luôn luôn luôn bao gồm đủ cho tất cả những ai không chấm dứt khao khát, không ngừng tin tưởng cùng quyết trung khu hành động đào bới một cuộc sống thường ngày tốt đẹp toàn diện hơn.