SÀI GÒN GIẤU EM KỸ QUÁ

“Thành Phố Sài Gòn giấu anh kỹ thừa, để cho đến lúc em tìm thấy, anh sẽ nằm trong về người ta mất rồi…”. Em nhoẻn mỉm cười và nói bâng quơ, nlỗi phương pháp em vẫn thường tỏ vẻ bông chơi để bít đi rất nhiều nỗi bi lụy vô cớ.

Bạn đang xem: Sài gòn giấu em kỹ quá

Chúng ta gặp gỡ nhau thừa muộn trong đời. Thế cần anh chẳng thể vấn đáp thắc mắc “Em là gì thân ngổn ngang đời anh?”, vì anh đang tất cả một người đính bó đủ những để chớ yếu đuối lòng trước hầu như bửa rẽ lạc đường của thương yêu. Còn em, cũng chỉ hoàn toàn có thể thngơi nghỉ lâu năm mang lại cuộc gặp gỡ mà lại mình đã lừ đừ chân với khẽ để lên môi nụ cười đồng ý mỗi một khi sát anh – như nhì fan tri kỷ. Trong mối quan hệ chẳng thể Điện thoại tư vấn tên này, em không đề xuất mang đến danh phận cùng anh không cấm hạn chế được nhì tnóng lòng nhất quán tìm tới nhau. Tự nhì đứa biết đâu là nhóc giới của yêu thương thương thơm trễ tràng để hiểu dừng lại kịp trước thời gian tổn định thương thơm thêm ngẫu nhiên ai. Khái niệm “đến trước – đến sau” đã phân xác định rõ ai rất cần được chlàm việc đậy với đâu là vùng trở lại. Hẳn không phải là em.

Xem thêm: Tiết Lộ Công Nghệ Bảo Quản Thực Phẩm Được Áp Dụng Tại Việt Nam

Yêu anh là đồng ý hầu hết vật dụng sinh hoạt sườn lưng chừng, của cả hạnh phúc. Đến vui cũng không thật trớn cùng ai oán cũng buộc phải gói ghém đi, vì chưng chỉ một chút xao cồn dù cho là hết sức khẽ, hạnh phúc la đà tê vẫn rơi hẫng ko pkhô hanh. Em vẫn cứ kề bên, lắng nghe đều bi thảm vui thường nhật, các hờn giận lẫn ngọt ngào của tình cảm anh đang sẵn có. Anh vẫn trở về nơi chốn cũ bình yên của riêng rẽ mình bởi không còn sự quan tâm và trân trọng, mặc cho khoảng tầm lưu giữ trong tâm địa đang xôn xao không ít bởi vì một tưởng tượng không giống. Biết những khohình họa tương khắc này rồi đang hối hả qua, cuối đoạn đường em cũng chỉ là fan không quen quan sát về hạnh phúc của tín đồ ta. Biết là tín đồ dưng, vẫn thi thoảng nhủ thầm: “Nếu anh chạm mặt em từ bỏ đầu…”.

Thời gian ko tương thích chạm mặt một người tương thích, kết cục vẫn chính là viển vông. Chỉ hoàn toàn có thể thuộc đi qua phần đông tuyến phố đô thị nhỏng nhị kẻ bộ hành quen thuộc mặt cơ mà biết trước đang yêu cầu rẽ về gần như ngã khác biệt. TP..Sài Gòn phần nhiều đêm mưa rả rích, em lẳng yên ngồi sau vai anh, rón rón rén như một kẻ thừa giang trên chuyến xe cộ nhưng mình đã đi đến trễ. Tình chình họa trớ trêu là vậy, mà lại lòng em khấp khởi mừng còn hơn hết giờ đồng hồ mưa sẽ nờm nợp rơi xuống mặt mặt đường, bởi vì bạn ngồi trước mình điềm đạm bảo: “Nép ngay cạnh vào anh, nom dòm mưa ướt áo”. Anh dịp như thế nào cũng thế, thánh thiện và đầy tinh vi – sự êm ả dễ dàng khiến người đứng đối diện ngộ nhấn. Bên cạnh nhau, nhị đứa đọc được loại giá bắt buộc trả đến hạnh phúc thỉnh thoảng không hề dễ chịu – cho dù chỉ với vật dụng hạnh phúc không ổn định và đầy nghi hoặc Lúc nghĩ về cho mai sau.

Rồi anh cũng về lại với những người tmùi hương thật sự, còn em 1 mình liên tiếp trên tuyến phố dài search một người không hẳn dành riêng cảm tình phân chia hai. Vậy chắc hẳn rằng anh nên buông tay để em còn kịp bước, vì chưng anh không muốn trên hành trình dài dài rộng lớn tiếp đến của yêu thương thơm, em lại cần một lần tiếp nữa mang đến muộn. Hạnh phúc không khi nào hoàn toản lúc trọng điểm lưng chừng. Trong cuộc đời này, chớ nhằm mình trở nên người-dưng-thân-ở trong của thêm một ai kia nữa, được không?